孙黄渡

宋代 范成大
舍舟从陆更间关,径仄仍荒亦未乾。 棘刺近人牢闭眼,泥涂兀马紧扶鞍。 茶山盗薮路程恶,麦垄人家怀抱宽。 担仆舆夫尽劬瘁,病翁那得更加餐。
shě zhōu cóng gèng jiān guān   jìng réng huāng wèi qián
jìn rén láo yǎn   jǐn ān
chá shān dào sǒu chéng è   mài lǒng rén jiā huái 怀 bào kuān
dān jǐn cuì   bìng wēng de gèng jiā cān