苏幕遮 冬闺

清代 曹贞吉
塞云横,关月远。帘外霜浓,寒重呵金剪。手擗绿橙香雾溅。 绣被兜罗,只许猧儿伴。 参旗斜,银汉浅。好梦依稀,又被风吹断。离思乍随清漏满。 倦眼窥窗,蝉影垂垂乱。
sāi yún héng   guān yuè yuǎn lián wài shuāng nóng   hán zhòng jīn jiǎn shǒu 绿 chéng xiāng jiàn
xiù bèi dōu luó   zhǐ ér bàn
cān xié   yín hàn qiǎn hǎo mèng   yòu bèi fēng chuī duàn zhà suí qīng lòu mǎn
juàn yǎn kuī chuāng   chán yǐng chuí chuí luàn