宿妙觉竹庵赠静老

宋代 孙觌
青山映落日,澹澹烟中明。出门无所投,曳杖随意行。 破裓僧两三,喜笑争邀迎。曾巢俯修竹,飞星动高甍。 老人如宿昔,真契同三生。遇人无戚疏,出语恶不情。 寥寥风马牛,肝胆欲尽倾。怪我胸中山,硉兀尚不平。 邯郸乐无度,短梦一饷荣。蛮触怒不休,暴骨千里横。 微言起我病,内愧面汗骍。蚤知天宇大,岂有世网婴。 举扇障西风,浣此沧浪缨。
qīng shān yìng luò   dàn dàn yān zhōng míng chū mén suǒ tóu   zhàng suí xíng    
sēng liǎng sān   xiào zhēng yāo yíng zēng cháo xiū zhú fēi   xīng dòng gāo méng    
lǎo rén 宿   zhēn tóng sān shēng rén shū chū   è qíng    
liáo liáo fēng niú   gān dǎn jǐn qīng guài xiōng zhōng shān   shàng píng    
hán dān   duǎn mèng xiǎng róng mán chù xiū   qiān héng    
wēi yán bìng   nèi kuì miàn hàn xīng zǎo zhī tiān   yǒu shì wǎng yīng    
shàn zhàng 西 fēng   huàn cāng làng yīng