苏李泣别图

宋代 刘克庄
风云惨悽,草树枯死。笳鸣马嘶,弦惊鹘起。熟看境色非人间,祁连山下想如此。 手持尊酒别故人,此生再面真无因。胡儿汉儿俱动色,路傍观者为悲辛。 归来暗洒茂陵泪,子孟少叔方用事。白头属国冷如冰,空使穹庐叹忠义。 茫茫事往赖画存,每愁岁久缣素昏。即今画亦落人手,古意凄凉谁复论。
fēng yún cǎn   cǎo shù jiā míng   xián jīng shú kàn jìng fēi rén jiān   lián shān xià xiǎng
shǒu chí zūn jiǔ bié rén   shēng zài miàn zhēn yīn ér hàn ér dòng   bàng guān zhě wèi bēi xīn
guī lái àn mào líng lèi   zi mèng shǎo shū fāng yòng shì bái tóu shǔ guó lěng bīng   kōng shǐ 使 qióng tàn zhōng
máng máng shì wǎng lài huà cún   měi chóu suì jiǔ jiān hūn jīn huà luò rén shǒu   liáng shuí lùn