蘇李泣別圖

宋代 劉克莊
風雲慘悽,草樹枯死。笳鳴馬嘶,弦驚鶻起。熟看境色非人間,祁連山下想如此。 手持尊酒別故人,此生再面真無因。胡兒漢兒俱動色,路傍觀者為悲辛。 歸來暗灑茂陵淚,子孟少叔方用事。白頭屬國冷如冰,空使穹廬嘆忠義。 茫茫事往賴畫存,每愁歲久縑素昏。即今畫亦落人手,古意淒涼誰復論。
fēng yún cǎn   cǎo shù jiā míng   xián jīng shú kàn jìng fēi rén jiān   lián shān xià xiǎng
shǒu chí zūn jiǔ bié rén   shēng zài miàn zhēn yīn ér hàn ér dòng   bàng guān zhě wèi bēi xīn
guī lái àn mào líng lèi   zi mèng shǎo shū fāng yòng shì bái tóu shǔ guó lěng bīng   kōng shǐ 使 qióng tàn zhōng
máng máng shì wǎng lài huà cún   měi chóu suì jiǔ jiān hūn jīn huà luò rén shǒu   liáng shuí lùn