宿净寺四首 其一
老屋深松覆古藤,羁栖犹记昔年曾。棋声竹里消閒昼,药裹窗前对病僧。
烟艇避人长晓出,高峰望远亦时登。而今更是多牵系,欲似当时又不能。
lǎo
老
wū
屋
shēn
深
sōng
松
fù
覆
gǔ
古
téng
藤
,
jī
羁
qī
栖
yóu
犹
jì
记
xī
昔
nián
年
céng
曾
qí
。
shēng
棋
zhú
声
lǐ
竹
xiāo
里
xián
消
zhòu
閒
yào
昼
,
guǒ
药
chuāng
裹
qián
窗
duì
前
bìng
对
sēng
病
僧
。
yān
烟
tǐng
艇
bì
避
rén
人
zhǎng
长
xiǎo
晓
chū
出
,
gāo
高
fēng
峰
wàng
望
yuǎn
远
yì
亦
shí
时
dēng
登
ér
。
jīn
而
gèng
今
shì
更
duō
是
qiān
多
xì
牵
yù
系
,
sì
欲
dāng
似
shí
当
yòu
时
bù
又
néng
不
能
。