岁晚苦寒

唐代 方干
地气寒不畅,严风无定时。挑灯青烬少,呵笔尺书迟。 白兔没已久,晨鸡僵未知。伫看开圣历,喧煦立为期。
hán chàng   yán fēng dìng shí tiǎo dēng qīng jìn shǎo   chǐ shū chí
bái méi jiǔ   chén jiāng wèi zhī zhù kàn kāi shèng   xuān wéi