岁暮自贻吟

宋代 邵雍
天道无长春,地道无常珍。 须禀中和气,方生粹美人。 良田多黍稌,薄地足荆榛。 樗栎蓬蒿类,止能充恶薪。 既为万物灵,须有万物粹。 既无万物灵,徒分万物类。 欲出至珍言,须有至珍意。 欲彰至美名,须作至美事。 济事为美事,悟主为珍意。 奈何此二者,我犹无一与。
tiān dào cháng chūn   dào cháng zhēn  
bǐng zhōng   fāng shēng cuì měi rén  
liáng tián duō shǔ   jīng zhēn  
chū péng hāo lèi   zhǐ néng chōng è xīn  
wèi wàn líng   yǒu wàn cuì  
wàn líng   fēn wàn lèi  
chū zhì zhēn yán   yǒu zhì zhēn  
zhāng zhì měi míng   zuò zhì měi shì  
shì wéi měi shì   zhǔ wèi zhēn  
nài èr zhě   yóu