岁暮自靖安县将归南平留别袁明诚茂才

元代 刘崧
昔我始客豫章城,众中识君颜色清。十年异县风雨隔,芳草满园啼早莺。 宁知此别堕千里,与子溪南同濯缨。春华过眼叶秋脱,思之可使神魂惊。 读书济胜恒有道,辞家作客宁无营。亦知云中鸿雁急,岂有地上麒麟行。 清秋门巷三日雨,已觉满眼牵愁生。高林凉日白惨淡,幽谷细雾寒峥嵘。 寻常抚事念乡邑,见尔不殊亲弟兄。岂但过从慰寂寞,喜可纵谈开老成。 芙蓉作花露始白,拟以斗酒邀同倾。此时高堂念游子,举杯欲饮难为情。 肥牲不如东邻菽,且可力养毋干荣。逝兹晏岁返故里,恐有寒草荒柴荆。 稚子啼饥亦可念,几日江上先相迎。便从早晚出溪口,与子共赏西山晴。 石头买船待明发,风吹北斗天中横。峡江见月定相忆,此意不尽东流声。
shǐ zhāng chéng   zhòng zhōng shí jūn yán qīng shí nián xiàn fēng fāng   cǎo mǎn yuán zǎo yīng    
níng zhī bié duò qiān   zi nán tóng zhuó yīng chūn huā guò yǎn qiū tuō   zhī shǐ shén 使 hún jīng    
shū shèng héng yǒu dào   jiā zuò níng yíng zhī yún zhōng hóng yàn 鸿   yǒu shàng lín xíng    
qīng qiū mén xiàng sān   jué mǎn yǎn qiān chóu shēng gāo lín liáng bái cǎn dàn yōu   hán zhēng róng    
xún cháng shì niàn xiāng   jiàn ěr shū qīn xiōng dàn guò cóng wèi   zòng tán kāi lǎo chéng    
róng zuò huā shǐ bái   dǒu jiǔ yāo tóng qīng shí gāo táng niàn yóu   bēi yǐn nán wéi qíng    
féi shēng dōng lín shū   qiě yǎng gàn róng shì yàn suì fǎn kǒng   yǒu hán cǎo huāng chái jīng    
zhì niàn   jiāng shàng xiān xiāng yíng biàn cóng 便 zǎo wǎn chū kǒu   zi gòng shǎng shān 西 qíng    
shí tou mǎi chuán dài míng   fēng chuī běi dǒu tiān zhōng héng xiá jiāng jiàn yuè dìng xiāng   jìn dōng liú shēng