岁暮自广江至新兴往复中题峡山寺四首

唐代 许浑
夜醉晨方醒,孤吟恐失群。海鰌潮上见,江鹄雾中闻。 未腊梅先实,经冬草自薰。树随山崦合,泉到石棱分。 虎迹空林雨,猿声绝岭云。萧萧异乡鬓,明日共丝棼。 薄暮缘西峡,停桡一访僧。鹭巢横卧柳,猿饮倒垂藤。 水曲岩千叠,云重树百层。山风寒殿磬,溪雨夜船灯。 滩涨危槎没,泉冲怪石崩。中台一襟泪,岁杪别良朋。 密树分苍壁,长溪抱碧岑。海风闻鹤远,潭日见鱼深。 松盖环清韵,榕根架绿阴。洞丁多斫石,蛮女半淘金。 南浦惊春至,西楼送月沉。江流不过岭,何处寄归心。 月在行人起,千峰复万峰。海虚争翡翠,溪逻斗芙蓉。 古木高生槲,阴池满种松。火探深洞燕,香送远潭龙。 蓝坞寒先烧,禾堂晚并舂。更投何处宿,西峡隔云钟。
zuì chén fāng xǐng   yín kǒng shī qún hǎi qiū cháo shàng jiàn   jiāng zhōng wén
wèi méi xiān shí   jīng dōng cǎo xūn shù suí shān yān   quán dào shí léng fēn
kōng lín   yuán shēng jué lǐng yún xiāo xiāo xiāng bìn   míng gòng fén
yuán 西 xiá   tíng ráo fǎng 访 sēng cháo héng liǔ   yuán yǐn dǎo chuí téng
shuǐ yán qiān dié   yún zhòng shù bǎi céng shān fēng hán diàn 殿 qìng   chuán dēng
tān zhǎng wēi chá méi   quán chōng guài shí bēng zhōng tái jīn lèi   suì miǎo bié liáng péng
shù fēn cāng   zhǎng bào cén hǎi fēng wén yuǎn   tán jiàn shēn
sōng gài huán qīng yùn   róng gēn jià 绿 yīn dòng dīng duō zhuó shí   mán bàn táo jīn
nán jīng chūn zhì   西 lóu sòng yuè chén jiāng liú guò lǐng   chǔ guī xīn
yuè zài háng rén   qiān fēng wàn fēng hǎi zhēng fěi cuì   luó dòu róng
gāo shēng   yīn chí mǎn zhǒng sōng huǒ tàn shēn dòng yàn   xiāng sòng yuǎn tán lóng
lán hán xiān shāo   táng wǎn bìng chōng gèng tóu chǔ 宿   西 xiá yún zhōng