岁暮雪晴山斋肆目偶阅谢皋羽诗穷冬疑有雨一雪却成晴喜其精妙因衍为韵赋小诗十章 其四

明代 文徵明
夜寒拂衾裯,晓色明窗牖。有客从叩门,稚子方拥帚。 玉梅已敷英,寒香在纤手。一樽畴与同,自入无何有。
hán qīn dāo   xiǎo míng chuāng yǒu yǒu cóng kòu mén zhì   fāng yōng zhǒu    
méi yīng   hán xiāng zài qiàn shǒu zūn chóu tóng   yǒu