歲暮雪晴山齋肆目偶閱謝皋羽詩窮冬疑有雨一雪卻成晴喜其精妙因衍為韻賦小詩十章 其四

明代 文徵明
夜寒拂衾裯,曉色明窗牖。有客從叩門,稚子方擁帚。 玉梅已敷英,寒香在縴手。一樽疇與同,自入無何有。
hán qīn dāo   xiǎo míng chuāng yǒu yǒu cóng kòu mén zhì   fāng yōng zhǒu    
méi yīng   hán xiāng zài qiàn shǒu zūn chóu tóng   yǒu