岁暮闲韵四首 其四
岁暮柯山客,端居欲滞淫。空山唯古木,短日更层阴。
水国风霜晚,幽人井硙深。年饥无贷粟,冬暖有残砧。
静枕闻鸣雁,开门对远林。乌宾朝日上,鸡送曙河沉。
今古竟一致,乾坤固有心。悲歌激壮气,未觉鬓霜侵。
suì
岁
mù
暮
kē
柯
shān
山
kè
客
,
duān
端
jū
居
yù
欲
zhì
滞
yín
淫
kōng
。
shān
空
wéi
山
gǔ
唯
mù
古
duǎn
木
,
rì
短
gèng
日
céng
更
yīn
层
阴
。
shuǐ
水
guó
国
fēng
风
shuāng
霜
wǎn
晚
,
yōu
幽
rén
人
jǐng
井
wèi
硙
shēn
深
nián
。
jī
年
wú
饥
dài
无
sù
贷
dōng
粟
,
nuǎn
冬
yǒu
暖
cán
有
zhēn
残
砧
。
jìng
静
zhěn
枕
wén
闻
míng
鸣
yàn
雁
,
kāi
开
mén
门
duì
对
yuǎn
远
lín
林
wū
。
bīn
乌
cháo
宾
rì
朝
shàng
日
jī
上
,
sòng
鸡
shǔ
送
hé
曙
chén
河
沉
。
jīn
今
gǔ
古
jìng
竟
yí
一
zhì
致
,
qián
乾
kūn
坤
gù
固
yǒu
有
xīn
心
bēi
。
gē
悲
jī
歌
zhuàng
激
qì
壮
wèi
气
,
jué
未
bìn
觉
shuāng
鬓
qīn
霜
侵
。