岁暮同阿字得寒字四首 其一

明代 释函可
经岁无人趣,惊看腊又残。霜添窗纸厚,风使衲衣单。 彻骨寒无路,扪心泪有端。一从汝到后,更益我辛酸。
jīng suì rén   jīng kàn yòu cán shuāng tiān chuāng zhǐ hòu fēng   shǐ 使 dān    
chè hán   mén xīn lèi yǒu duān cóng dào hòu gèng   xīn suān