岁暮遣兴

宋代 陆游
病著愁侵并不支,孤村况遇岁残时。 水轩客散成舒啸,山寺僧来得剧棋。 铜鸭香生风嫋嫋,竹鸡声断雨丝丝。 新诗锻炼功何似,问著衰翁自不知。
bìng zhù chóu qīn bìng zhī   cūn kuàng suì cán shí
shuǐ xuān sàn chéng shū xiào   shān sēng lái de
tóng xiāng shēng fēng niǎo niǎo   zhú shēng duàn
xīn shī duàn liàn gōng   wèn zhù shuāi wēng zhī