歲暮遣興

宋代 陸游
病著愁侵併不支,孤村況遇歲殘時。 水軒客散成舒嘯,山寺僧來得劇棋。 銅鴨香生風嫋嫋,竹雞聲斷雨絲絲。 新詩鍛煉功何似,問著衰翁自不知。
bìng zhù chóu qīn bìng zhī   cūn kuàng suì cán shí
shuǐ xuān sàn chéng shū xiào   shān sēng lái de
tóng xiāng shēng fēng niǎo niǎo   zhú shēng duàn
xīn shī duàn liàn gōng   wèn zhù shuāi wēng zhī