岁暮皈自城中,一病垂死,病起遣闷四首

宋代 杨万里
出郭云尚明,及郊日忽暮。 不思日略短,却信云色误。 骏奔六七里,逢店破亦住。 浇愁幸残尊,照睡聊短炬。 荒鸡唤野梦,晨起念速步。 外车乃复下,故疾动中腑。 昏眩檩欲绝,低徊不能去。 僮仆强我皈,偶不陨中路。 老至犹倚强,疾在自不悟。 及兹一委顿,去死仅寸许。 人生信浮脆,可笑何足惧。 所惧弃官晚,行乐今已遽。
chū guō yún shàng míng   jiāo  
lüè duǎn   què xìn yún  
jùn bēn liù   féng diàn zhù  
jiāo chóu xìng cán zūn   zhào shuì liáo duǎn  
huāng huàn mèng   chén niàn  
wài chē nǎi xià   dòng zhōng  
hūn xuàn lǐn jué   huí néng  
tóng qiáng guī   ǒu yǔn zhōng  
lǎo zhì yóu qiáng   zài  
wěi dùn   jǐn cùn  
rén shēng xìn cuì   xiào  
suǒ guān wǎn   xíng jīn