岁暮归南山

唐代 孟浩然
北阙休上书,南山归敝庐。 不才明主弃,多病故人疏。 白发催年老,青阳逼岁除。 永怀愁不寐,松月夜窗虚。
běi què xiū shàng shū   nán shān guī
cái míng zhǔ   duō bìng rén shū
bái cuī nián lǎo   qīng yáng suì chú
yǒng huái 怀 chóu mèi   sōng yuè chuāng