岁暮感事

宋代 郑元祐
岁除风雪苦阴寒,民庶逋租悉系官。破荡未充狼虎欲,系累只作马牛看。 何人肯破杨城械?有客空弹贡禹冠。上力已穷民力瘁,腐儒头白泪阑干。
suì chú fēng xuě yīn hán   mín shù guān dàng wèi chōng láng   léi zhǐ zuò niú kàn    
rén kěn yáng chéng xiè   yǒu kōng dàn gòng guān shàng qióng mín cuì   tóu bái lèi lán gān