岁暮感怀以余年谅无几休日怆已迫为韵

宋代 陆游
井地以养民,整整若棋画。 初无甚贫富,家有五亩宅。 哀哉古益远,祸始开阡陌。 富豪役千奴,贫老无寸帛。 因穷礼义废,盗贼起蹙迫。 谁能讲古制,寿我太平脉?
jǐng yǎng mín   zhěng zhěng ruò huà  
chū shén pín   jiā yǒu zhái  
āi zāi yuǎn   huò shǐ kāi qiān  
háo qiān   pín lǎo cùn  
yīn qióng fèi   dào zéi  
shuí néng jiǎng zhì   shòu 寿 tài píng mài