岁暮感怀以余年谅无几休日怆已迫为韵

宋代 陆游
高皇昔中兴,风雨躬沐栉;一士未尝遗,万里皆驰馹。 廉听辟言路,虚怀询得失。 孤臣实草芥,亦获对宣室,龙颜宛在目,德不报万一。 桥山松柏寒,泪尽史臣笔。
gāo huáng zhōng xīng   fēng gōng zhì   shì wèi cháng   wàn jiē chí
lián tīng yán   huái 怀 xún shī
chén shí cǎo jiè   huò duì xuān shì   lóng yán wǎn zài   bào wàn
qiáo shān sōng bǎi hán   lèi jǐn shǐ chén