岁暮感怀以余年谅无几休日怆已迫为韵

宋代 陆游
昨暮送客归,短棹过鲁墟。 故庐有遗趾,青山遶墙隅。 桑竹虽郁然,旧植已无余;瓦砾不可求,而况屋壁书。 系舟问邻人,搔首久踌躇。 行当挂朝衣,躬耕返吾初。
zuó sòng guī   duǎn zhào guò
yǒu zhǐ   qīng shān rào qiáng
sāng zhú suī rán   jiù zhí   qiú   ér kuàng shū
zhōu wèn lín rén   sāo shǒu jiǔ chóu chú
háng dāng guà cháo   gōng gēng fǎn chū