岁暮迟宋潜溪

元代 戴良
忽忽岁欲暮,骎骎春已迫。 出门尚谁思,悲歌迟来客。 客昔与我期,近在旦与夕。 如何事多迕,月满且复魄。 悲风一夜起,落叶满长陌。 女萝虽有托,近亦辞松柏。 万物会归尽,人岂无终极。 而我与夫子,况皆年半百。 前途讵难知,玄发早已白。 若不数相过,蹉跎深足惜。
suì   qīn qīn chūn  
chū mén shàng shuí   bēi chí lái  
  jìn zài dàn  
shì duō   yuè mǎn qiě  
bēi fēng   luò mǎn cháng  
luó suī yǒu tuō   jìn sōng bǎi  
wàn huì guī jìn   rén zhōng  
ér   kuàng jiē nián bàn bǎi  
qián nán zhī   xuán zǎo bái  
ruò shù xiāng guò   cuō tuó shēn