岁末并元旦两夜皆零点,且皆雪。班中醉里拉杂书二日事

近现代 卢青山
子时人卧千门枷,独上零点吾心佳。袅袅者姝生谁家,飘缟而降鬓珠花。 路灯有眼瞠如鼓,苍穹无光来有路。远自青冥之外挈元旦至,耿耿此心知汝苦。 抚我须髯一年长,吻我面颊一年苍,微闻太息轻且凉。 重访我非子犹常,何以接君开杯觞。忽忽淡白涂东窗,半酣独屐离工场。 短衾虽暖甚可乐,我宁与子穷彷徨。大飓摧天天板裂,帝宫坍陷群仙跌。 为风荡簸安自立,交躯倒裳乱八极。万峰振翅欲腾云,胡为薄我不举鲲鹏行? 久已遗世为世弃,苟能长去吾何嗔。风住雪安随雪落,大如素毯轻如蓬。 万山空寂一孤翁,携壶独扣沽家栊。醉出雪止颜酡红,映雪如花开春丛。 此乐谁共吾有朋,十里非遥倏可从。小侄牵衣乞雪偶,人间佳物非钱有。 山中刮地载以桶,入门请祷子爷寿。我已如泥不可酌,雪复来返劝吾爵:“醉死岂须短锸埋,糁粉柔云为子椁”。 夜阑三女少可怜,相携雪里春蹁跹。短笑长歌吾久闲,十年竟得回少年。 此心欲说无传笺,对肖搔首嗤云烟。零点催吾快返班,巨雪推车风送船。 馀兴未绝如惊湍,独持剩酒书诗篇,相伴终宵雪吼椽。
shí rén qiān mén jiā   shàng líng diǎn xīn jiā niǎo niǎo zhě shū shēng shuí jiā   piāo gǎo ér jiàng bìn zhū huā
dēng yǒu yǎn chēng   cāng qióng guāng lái yǒu yuǎn qīng míng zhī wài qiè yuán dàn zhì   gěng gěng xīn zhī
rán nián zhǎng   wěn miàn jiá nián cāng   wēi wén tài qīng qiě liáng
chóng fǎng 访 fēi yóu cháng   jiē jūn kāi bēi shāng dàn bái dōng chuāng   bàn hān gōng chǎng
duǎn qīn suī nuǎn shén   níng zi qióng páng huáng cuī tiān tiān bǎn liè   gōng tān xiàn qún xiān diē
wèi fēng dàng ān   jiāo dǎo cháng luàn wàn fēng zhèn chì téng yún   wéi báo kūn péng xíng  
jiǔ shì wèi shì   gǒu néng zhǎng chēn fēng zhù xuě ān suí xuě luò   tǎn qīng péng
wàn shān kōng wēng   xié kòu jiā lóng zuì chū xuě zhǐ yán tuó hóng   yìng xuě huā kāi chūn cóng
shuí gòng yǒu péng   shí fēi yáo shū cóng xiǎo zhí qiān xuě ǒu   rén jiān jiā fēi qián yǒu
shān zhōng guā zài tǒng   mén qǐng dǎo zi shòu 寿 zhuó   xuě lái fǎn quàn jué     :“ zuì duǎn chā   mái sǎn fěn róu yún wéi   zi
lán sān shǎo lián   xiāng xié xuě chūn pián xiān duǎn xiào cháng jiǔ xián   shí nián jìng huí shào nián
xīn shuō chuán jiān   duì xiào sāo shǒu chī yún yān líng diǎn cuī kuài fǎn bān   xuě tuī chē fēng sòng chuán
xīng wèi jué jīng tuān   chí shèng jiǔ shū shī piān   xiāng bàn zhōng xiāo xuě hǒu chuán