岁阑赴江镇过银屏、石涧山道中
车孤山转风萧瑟,天地诗怀总异乡。乱石奔崩出残雪,疏林高下恋斜阳。
悲欢自造谁能记,毁誉人逃世可忘。前指江村数椽在,拥书深闭一灯藏。
chē
车
gū
孤
shān
山
zhuǎn
转
fēng
风
xiāo
萧
sè
瑟
,
tiān
天
dì
地
shī
诗
huái
怀
zǒng
总
yì
异
xiāng
乡
。
。
luàn
乱
shí
石
bēn
奔
bēng
崩
chū
出
cán
残
xuě
雪
,
shū
疏
lín
林
gāo
高
xià
下
liàn
恋
xié
斜
yáng
阳
。
。
bēi
悲
huān
欢
zì
自
zào
造
shuí
谁
néng
能
jì
记
,
huǐ
毁
yù
誉
rén
人
táo
逃
shì
世
kě
可
wàng
忘
。
。
qián
前
zhǐ
指
jiāng
江
cūn
村
shù
数
chuán
椽
zài
在
,
yōng
拥
shū
书
shēn
深
bì
闭
yī
一
dēng
灯
cáng
藏
。
。