随宦桂林未遂揽胜之愿匆匆去阻雨愆期因挈马甥瑞熙女寿慈两儿瑞琳瑞麟登叠彩山盘桓竟日赋此留题

清代 严永华
桂森山水窟,名甲寰宇中。天教廓诗境,宦迹留泥鸿。 未遑事幽讨,尘俗空填胸。携雏欲先去,归棹寻吴淞。 仆马已在御,歌骊行匆匆。阳侯若有知,恍惚梦里逢。 为言名胜地,自古无异同。胡为滞溪游,长歌诗兴浓。 兹境不一顾,毋乃情不钟。因之小作虐,澎湃横流冲。 颠风已断渡,媮閒访灵踪。山城无百里,詄荡多奇峰。 层峦叠锦彩,佳气郁葱茏。飞阁出岭表,清赏溯元公。 古堞隐崇雉,深涧饮长虹。坐久心颜开,瑟瑟来清风。 雨馀空翠滴,洞古白云封。豁然忽开朗,异境探不穷。 老佛坐岩际,天半闻清钟。青山寿太古,底事首尽童。 俯仰忽有悟,山性与人通。此邦人质直,山亦无修容。 参差如束笋,夭矫若游龙。山下多沃土,潆洄水一泓。 种荷能逭暑,种桑倍农功。民瘠久必乱,民裕国乃丰。 愿民登衽席,蚕织毋疏慵。漓江波似镜,倒影青芙蓉。 小艇自来去,荡漾双桨红。清景俨图画,拙笔摹难工。 凭眺不忍去,夕照辉长空。何当携绿绮,一鼓《风入松》。
guì sēn shān shuǐ   míng jiǎ huán zhōng tiān jiào kuò shī jìng   huàn liú hóng 鸿
wèi huáng shì yōu tǎo   chén kōng tián xiōng xié chú xiān   guī zhào xún sōng
zài   xíng cōng cōng yáng hòu ruò yǒu zhī   huǎng mèng féng
wéi yán míng shèng   tóng wéi zhì yóu   cháng shī xìng nóng
jìng   nǎi qíng zhōng yīn zhī xiǎo zuò nüè   péng pài héng liú chōng
diān fēng duàn   tōu xián fǎng 访 líng zōng shān chéng bǎi   dié dàng duō fēng
céng luán dié jǐn cǎi   jiā cōng lóng fēi chū lǐng biǎo   qīng shǎng yuán gōng
dié yǐn chóng zhì   shēn jiàn yǐn cháng hóng zuò jiǔ xīn yán kāi   lái qīng fēng
kōng cuì   dòng bái yún fēng huò rán kāi lǎng   jìng tàn qióng
lǎo zuò yán   tiān bàn wén qīng zhōng qīng shān shòu 寿 tài   shì shǒu jǐn tóng
yǎng yǒu   shān xìng rén tōng bāng rén zhì zhí   shān xiū róng
cēn shù sǔn   yāo jiǎo ruò yóu lóng shān xià duō   yíng huí shuǐ hóng
zhǒng néng huàn shǔ   zhǒng sāng bèi nóng gōng mín jiǔ luàn   mín guó nǎi fēng
yuàn mín dēng rèn   cán zhī shū yōng jiāng shì jìng   dào yǐng qīng róng
xiǎo tǐng lái   dàng yàng shuāng jiǎng hóng qīng jǐng yǎn huà   zhuō nán gōng
píng tiào rěn   zhào huī cháng kōng dāng xié 绿   fēng sōng 》。