隨宦桂林未遂攬勝之願匆匆去阻雨愆期因挈馬甥瑞熙女壽慈兩兒瑞琳瑞麟登疊彩山盤桓竟日賦此留題

清代 嚴永華
桂森山水窟,名甲寰宇中。天教廓詩境,宦跡留泥鴻。 未遑事幽討,塵俗空填胸。攜雛欲先去,歸棹尋吳淞。 仆馬已在御,歌驪行匆匆。陽侯若有知,恍惚夢裡逢。 為言名勝地,自古無異同。胡為滯溪游,長歌詩興濃。 茲境不一顧,毋乃情不鍾。因之小作虐,澎湃橫流沖。 顛風已斷渡,媮閒訪靈蹤。山城無百里,詄盪多奇峰。 層巒疊錦彩,佳氣鬱蔥蘢。飛閣出嶺表,清賞溯元公。 古堞隱崇雉,深澗飲長虹。坐久心顏開,瑟瑟來清風。 雨餘空翠滴,洞古白雲封。豁然忽開朗,異境探不窮。 老佛坐岩際,天半聞清鍾。青山壽太古,底事首盡童。 俯仰忽有悟,山性與人通。此邦人質直,山亦無修容。 參差如束筍,夭矯若游龍。山下多沃土,瀠洄水一泓。 種荷能逭暑,種桑倍農功。民瘠久必亂,民裕國乃豐。 願民登衽席,蠶織毋疏慵。灕江波似鏡,倒影青芙蓉。 小艇自來去,蕩漾雙槳紅。清景儼圖畫,拙筆摹難工。 憑眺不忍去,夕照輝長空。何當攜綠綺,一鼓《風入松》。
guì sēn shān shuǐ   míng jiǎ huán zhōng tiān jiào kuò shī jìng   huàn liú hóng
wèi huáng shì yōu tǎo   chén kōng tián xiōng xié chú xiān   guī zhào xún sōng
zài   xíng cōng cōng yáng hòu ruò yǒu zhī   huǎng mèng féng
wéi yán míng shèng   tóng wéi zhì yóu   cháng shī xìng nóng
jìng   nǎi qíng zhōng yīn zhī xiǎo zuò nüè   péng pài héng liú chōng
diān fēng duàn   tōu xián fǎng líng zōng shān chéng bǎi   dié dàng duō fēng
céng luán dié jǐn cǎi   jiā cōng lóng fēi chū lǐng biǎo   qīng shǎng yuán gōng
dié yǐn chóng zhì   shēn jiàn yǐn cháng hóng zuò jiǔ xīn yán kāi   lái qīng fēng
kōng cuì   dòng bái yún fēng huò rán kāi lǎng   jìng tàn qióng
lǎo zuò yán   tiān bàn wén qīng zhōng qīng shān shòu tài   shì shǒu jǐn tóng
yǎng yǒu   shān xìng rén tōng bāng rén zhì zhí   shān xiū róng
cēn shù sǔn   yāo jiǎo ruò yóu lóng shān xià duō   yíng huí shuǐ hóng
zhǒng néng huàn shǔ   zhǒng sāng bèi nóng gōng mín jiǔ luàn   mín guó nǎi fēng
yuàn mín dēng rèn   cán zhī shū yōng jiāng shì jìng   dào yǐng qīng róng
xiǎo tǐng lái   dàng yàng shuāng jiǎng hóng qīng jǐng yǎn huà   zhuō nán gōng
píng tiào rěn   zhào huī cháng kōng dāng xié   fēng sōng 》。