岁寒双古木为益中洪中书赋

宋代 邓林
二树郁苍苍,根干蟠蛟蛇。桧老已成铁,梅芳犹有葩。 借问种树人,遗踪邈以遐。后人爱先泽,封培日云加。 拱把至合抱,岁月经来赊。故国有乔木,百尺凌烟霞。 孔庭遗手植,累代得芳华。即物观世物,求言称故家。
èr shù cāng cāng   gēn gàn pán jiāo shé guì lǎo chéng tiě   méi fāng yóu yǒu
jiè wèn zhòng shù rén   zōng miǎo xiá hòu rén ài xiān   fēng péi yún jiā
gǒng zhì bào   suì yuè jīng lái shē guó yǒu qiáo   bǎi chǐ líng yān xiá
kǒng tíng shǒu zhí   lěi dài fāng huá guān shì   qiú yán chēng jiā