歲寒雙古木為益中洪中書賦

宋代 鄧林
二樹郁蒼蒼,根干蟠蛟蛇。檜老已成鐵,梅芳猶有葩。 借問種樹人,遺蹤邈以遐。後人愛先澤,封培日雲加。 拱把至合抱,歲月經來賒。故國有喬木,百尺凌煙霞。 孔庭遺手植,累代得芳華。即物觀世物,求言稱故家。
èr shù cāng cāng   gēn gàn pán jiāo shé guì lǎo chéng tiě   méi fāng yóu yǒu
jiè wèn zhòng shù rén   zōng miǎo xiá hòu rén ài xiān   fēng péi yún jiā
gǒng zhì bào   suì yuè jīng lái shē guó yǒu qiáo   bǎi chǐ líng yān xiá
kǒng tíng shǒu zhí   lěi dài fāng huá guān shì   qiú yán chēng jiā