岁除夜有怀

唐代 孟浩然
一题作除夜 迢递三巴路,羁危万里身。 乱山残雪夜,孤烛异乡人。 渐与骨肉远,转于僮仆亲。 那堪正飘泊,来日岁华新。
zuò chú
tiáo sān   wēi wàn shēn
luàn shān cán xuě   zhú xiāng rén
jiàn ròu yuǎn   zhuǎn tóng qīn
kān zhèng piāo   lái suì huá xīn