歲除夜有懷

唐代 孟浩然
一題作除夜 迢遞三巴路,羈危萬里身。 亂山殘雪夜,孤燭異鄉人。 漸與骨肉遠,轉於僮僕親。 那堪正飄泊,來日歲華新。
zuò chú
tiáo sān   wēi wàn shēn
luàn shān cán xuě   zhú xiāng rén
jiàn ròu yuǎn   zhuǎn tóng qīn
kān zhèng piāo   lái suì huá xīn