宿惠山僧房 其二

明代 袁宏道
排遣何曾达,思惟亦是尘。病翻为乐果,发在是愁因。 松老皆成佛,花清亦避人。禅栖如窦许,色色可怡神。
pái qiǎn zēng   wéi shì chén bìng fān wéi guǒ   zài shì chóu yīn    
sōng lǎo jiē chéng   huā qīng rén chán dòu   shén