宿花石戍(长沙有渌口、花石二戍)

唐代 杜甫
午辞空灵岑,夕得花石戍。岸疏开辟水,木杂今古树。 地蒸南风盛,春热西日暮。四序本平分,气候何回互。 茫茫天造间,理乱岂恒数。系舟盘藤轮,策杖古樵路。 罢人不在村,野圃泉自注。柴扉虽芜没,农器尚牢固。 山东残逆气,吴楚守王度。谁能扣君门,下令减征赋。
kōng líng cén   huā shí shù àn shū kāi shuǐ   jīn shù
zhēng nán fēng shèng   chūn 西 běn píng fēn   hòu huí
máng máng tiān zào jiān   luàn héng shù zhōu pán téng lún   zhàng qiáo
rén zài cūn   quán zhù chái fēi suī méi   nóng shàng láo
shān dōng cán   chǔ shǒu wáng shuí néng kòu jūn mén   xià lìng jiǎn zhēng