宿花石戍(長沙有淥口、花石二戍)

唐代 杜甫
午辭空靈岑,夕得花石戍。岸疏開闢水,木雜今古樹。 地蒸南風盛,春熱西日暮。四序本平分,氣候何回互。 茫茫天造間,理亂豈恆數。繫舟盤藤輪,策杖古樵路。 罷人不在村,野圃泉自注。柴扉雖蕪沒,農器尚牢固。 山東殘逆氣,吳楚守王度。誰能扣君門,下令減征賦。
kōng líng cén   huā shí shù àn shū kāi shuǐ   jīn shù
zhēng nán fēng shèng   chūn 西 běn píng fēn   hòu huí
máng máng tiān zào jiān   luàn héng shù zhōu pán téng lún   zhàng qiáo
rén zài cūn   quán zhù chái fēi suī méi   nóng shàng láo
shān dōng cán   chǔ shǒu wáng shuí néng kòu jūn mén   xià lìng jiǎn zhēng