宿感慈僧舍

宋代 周密
刻刻数残更,依依梦未成。不堪孤客耳,当此万蛩声。 霜叶矜秋色,风林碎月明。旅怀多自感,景物况关情。
shù cán gēng   mèng wèi chéng kān ěr   dāng wàn qióng shēng
shuāng jīn qiū   fēng lín suì yuè míng huái 怀 duō gǎn   jǐng kuàng guān qíng