宿感慈僧舍

宋代 周密
刻刻數殘更,依依夢未成。不堪孤客耳,當此萬蛩聲。 霜葉矜秋色,風林碎月明。旅懷多自感,景物況關情。
shù cán gēng   mèng wèi chéng kān ěr   dāng wàn qióng shēng
shuāng jīn qiū   fēng lín suì yuè míng huái duō gǎn   jǐng kuàng guān qíng