宿冯翊夜雨赠主人

唐代 李益
危心惊夜雨,起望漫悠悠。气耿残灯暗,声繁高树秋。 凉轩辞夏扇,风幌揽轻裯.思绪蓬初断,归期燕暂留。 关山蔼已失,脸泪迸难收。赖君时一笑,方能解四愁。
wēi xīn jīng   wàng màn yōu yōu gěng cán dēng àn   shēng fán gāo shù qiū
liáng xuān xià shàn   fēng huǎng lǎn qīng chóu   . péng chū duàn   guī yàn zàn liú
guān shān ǎi shī   liǎn lèi bèng nán shōu lài jūn shí xiào   fāng néng jiě chóu