宿柁头次及甫入沌韵

宋代 洪咨夔
手遮西日望褒斜,百折舟行尚玉沙。 风趁港回帆落柱,草迷路断牵收车。 长烟漠漠非吾土,老树离离似我家。 今夜宿头应更好,月明四面尽芦花。
shǒu zhē 西 wàng bāo xié   bǎi zhé zhōu xíng shàng shā  
fēng chèn gǎng huí fān luò zhù   cǎo duàn qiān shōu chē  
cháng yān fēi   lǎo shù shì jiā  
jīn 宿 tóu yīng gèng hǎo   yuè míng miàn jìn huā