送朱颜聪和韵

宋代 吴芾
伤时已老壮夫颜,可使分携一日间。 细细梅花薰别酒,依依寒日淡前山。 由来世上知音少,况是人生会面难。 他日诗成能念我,寄来莫放驿筒闲。
shāng shí lǎo zhuàng yán   shǐ 使 fēn xié jiān  
méi huā xūn bié jiǔ   hán dàn qián shān  
yóu lái shì shàng zhī yīn shǎo   kuàng shì rén shēng huì miàn nán  
shī chéng néng niàn   lái fàng 驿 tǒng xián