松竹

宋代 郑獬
锄兰种松竹,意嫌兰易衰。 土气不变恶,物性先自欺。 劲竹见破节,直松生曲枝。 嗟嗟松与竹,空使幽兰悲。
chú lán zhǒng sōng zhú   xián lán shuāi  
biàn è   xìng xiān  
jìn zhú jiàn jié   zhí sōng shēng zhī  
jiē jiē sōng zhú   kōng shǐ 使 yōu lán bēi