宋中送族侄式颜(时张大夫贬括州使人召式颜

唐代 高适
大夫击东胡,胡尘不敢起。胡人山下哭,胡马海边死。 部曲尽公侯,舆台亦朱紫。当时有勋业,末路遭谗毁。 转旆燕赵间,剖符括苍里。弟兄莫相见,亲族远枌梓。 不改青云心,仍招布衣士。平生怀感激,本欲候知己。 去矣难重陈,飘然自兹始。游梁且未遇,适越今何以。 乡山西北愁,竹箭东南美。峥嵘缙山外,苍莽几千里。 旅雁悲啾啾,朝昏孰云已。登临多瘴疠,动息在风水。 虽有贤主人,终为客行子。我携一尊酒,满酌聊劝尔。 劝尔惟一言,家声勿沦滓。
dài dōng   chén gǎn rén shān xià   hǎi biān
jìn gōng hóu   tái zhū dāng shí yǒu xūn   zāo chán huǐ
zhuǎn pèi yān zhào jiān   pōu kuò cāng xiōng xiāng jiàn   qīn yuǎn fén
gǎi qīng yún xīn   réng zhāo shì píng shēng huái 怀 gǎn   běn hòu zhī
nán zhòng chén   piāo rán shǐ yóu liáng qiě wèi   shì yuè jīn
xiāng shān 西 běi chóu   zhú jiàn dōng nán měi zhēng róng jìn shān wài   cāng mǎng qiān
yàn bēi jiū jiū   cháo hūn shú yún dēng lín duō zhàng   dòng zài fēng shuǐ
suī yǒu xián zhǔ rén   zhōng wèi háng xié zūn jiǔ   mǎn zhuó liáo quàn ěr
quàn ěr wéi yán   jiā shēng lún