送仲嘉弟东归赴湖州长兴尉

宋代 程公许
乔松天与岁寒节,直从拱把禁霜雪。 如君生小乐真筌,众说咻之莫能夺。 青春闭合蛾眉怨,永日啖茹庖烟绝。 交朋劝止秆尔为,我亦无言可说。 老亲坐堂眉不开,姑请聊向人间来。 人间可欲如涕吃得唾,此心久已同寒灰。 太虚浮云漫尘点,明镜过景常往回。 宰官士等人耳,舍喧取静非兼该。 知君心量已超越,去尽障塞真奇哉。 王城蜗屋欣再睹,烛尽鸦啼夜深语。 云从投足窥吏曹,始知敝屣人争耻。 长兴风物吾所羡,朝怒气扁舟晚嗖县。 霜刃割鱼慎莫尝,唯有青铜可照面。 我行作吏三十秋,日暮不归鸟飞倦。 临分欲效昔人言,畏子机锋如闪电。 出门挥手即江湖,猛利应无儿女恋。
qiáo sōng tiān suì hán jié   zhí cóng gǒng jìn shuāng xuě  
jūn shēng xiǎo zhēn quán   zhòng shuō xiū zhī néng duó  
qīng chūn é méi yuàn   yǒng dàn páo yān jué  
jiāo péng quàn zhǐ gǎn ěr wèi   yán shuō  
lǎo qīn zuò táng méi kāi   qǐng liáo xiàng rén jiān lái  
rén jiān chī tuò   xīn jiǔ tóng hán huī  
tài yún màn chén diǎn   míng jìng guò jǐng cháng wǎng huí  
zǎi guān shì děng rén ěr   shě xuān jìng fēi jiān gāi  
zhī jūn xīn liàng chāo yuè   jǐn zhàng sāi zhēn zāi  
wáng chéng xīn zài   zhú jìn shēn  
yún cóng tóu kuī cáo   shǐ zhī rén zhēng chǐ  
cháng xīng fēng suǒ xiàn   cháo piān zhōu wǎn sōu xiàn  
shuāng rèn shèn cháng   wéi yǒu qīng tóng zhào miàn  
xíng zuò sān shí qiū   guī niǎo fēi juàn  
lín fēn xiào rén yán   wèi zi fēng shǎn diàn  
chū mén huī shǒu jiāng   měng yīng ér liàn