送忠禅老

宋代 李之仪
我初游丛林,得人如满月。细披云雾间,桂影若可掇。 旋转二十年,相半分会别。暮途喜可掬,妙语等冰雪。 告我第一义,光艳忽振发。老魔俱辟易,善类随击拂。 是真万里足,一举安能辍。径山光暂韬,夜气尤昭彻。 异时摩聊老,荐藉意甚切。子果识至人,指顾石必裂。 出我连城珍,郊庙冠前列。无令刖足翁,二献文为拙。
chū yóu cóng lín   rén mǎn yuè yún jiān   guì yǐng ruò duō
xuán zhuǎn èr shí nián   xiāng bàn fēn huì bié   miào děng bīng xuě
gào   guāng yàn zhèn lǎo   shàn lèi suí
shì zhēn wàn   ān néng chuò jìng shān guāng zàn tāo   yóu zhāo chè
shí liáo lǎo   jiàn jiè shén qiè zi guǒ shí zhì rén   zhǐ shí liè
chū lián chéng zhēn   jiāo miào guān qián liè lìng yuè wēng   èr xiàn wén wèi zhuō