送侄宠

明代 王鏊
远别忧不忘,病别忧其那。病也在汝身,痛也仍在我。 道途历崎岖,风涛恣轩簸。欲留谅不能,欲去夫岂可。 起居饮食间,安得尽帖妥。出入戒垂堂,旦暮亲药裹。 安心是良方,坡老语非左。我生本衰迟,我命亦轗轲。 子行从此归,我去几时果。霜天笠泽帆,夜月枫桥火。 故乡风土宜,见此病亦颇。到家平安书,早寄北来舸。
yuǎn bié yōu wàng   bìng bié yōu bìng zài shēn tòng   réng zài    
dào   fēng tāo xuān liú liàng néng      
yǐn shí jiān   ān jǐn tiē tuǒ chū jiè chuí táng dàn   qīn yào guǒ    
ān xīn shì liáng fāng   lǎo fēi zuǒ shēng běn shuāi chí   mìng kǎn    
zi xíng cóng guī   shí guǒ shuāng tiān fān   yuè fēng qiáo huǒ    
xiàng fēng   jiàn bìng dào jiā píng ān shū zǎo   běi lái