送真歇禅师

宋代 林季仲
我与真歇师,同年五十八。 对之竟颓然,百事付华发。 买舟系篱傍,一日来告别。 挽之不肯留,径山演法切。 佛法果何如,请师为指诀。 俯首无一言,苦欲相泯灭。 余漫述所闻,此法本无缺。 山河连大地,鸟兽暨鱼鳖。 抽至一蠛蠓,中含大千阔。 试即此身求,万象皆森列。 声色臭味等,六根能剖决。 阿谁使之然,未可计巧拙。 盍亦返故乡,子细自披抉。 当有无价珍,终身用不彻。 胡为浪驰走,千里访名刹。 环立广坐下,觑人摇辅颊。 譬如坐海底,巨浸从头没。 反问岸上人,觅水济我渴。 师闻抵掌笑,却道我饶舌。 径山堂未开,居士法先说。 儒生玩韦编,贝叶师所阅。 两家相诟病,久矣互侵伐。 孰如吾二人,一见意轩豁。 纵谈这个事,回出言词末。 古人知造车。不较出门辙。 看谁到长安,宁论胡与粤。 因书问答语,聊以赠真歇。 去去亦何之,千水涵一月。
zhēn xiē shī   tóng nián shí  
duì zhī jìng tuí rán   bǎi shì huá  
mǎi zhōu bàng   lái gào bié  
wǎn zhī kěn liú   jìng shān yǎn qiè  
guǒ   qǐng shī wèi zhǐ jué  
shǒu yán   xiāng mǐn miè  
màn shù suǒ wén   běn quē  
shān lián   niǎo shòu biē  
chōu zhì miè měng   zhōng hán qiān kuò  
shì shēn qiú   wàn xiàng jiē sēn liè  
shēng chòu wèi děng   liù gēn néng pōu jué  
ā shuí shǐ 使 zhī rán   wèi qiǎo zhuō  
fǎn xiāng   jué  
dāng yǒu jià zhēn   zhōng shēn yòng chè  
wéi làng chí zǒu   qiān fǎng 访 míng shā  
huán guǎng 广 zuò xia   rén yáo jiá  
zuò hǎi   jìn cóng tóu méi  
fǎn wèn àn shàng rén   shuǐ  
shī wén zhǐ zhǎng xiào   què dào ráo shé  
jìng shān táng wèi kāi   shì xiān shuō  
shēng wán wéi biān   bèi shī suǒ yuè  
liǎng jiā xiāng gòu bìng   jiǔ qīn  
shú èr rén   jiàn xuān huò  
zòng tán zhè shì   huí chū yán  
rén zhī zào chē jiào chū mén zhé    
kàn shuí dào cháng ān   níng lùn yuè  
yīn shū wèn   liáo zèng zhēn xiē  
zhī   qiān shuǐ hán yuè