送张时学知遂安任叔顺知定海

明代 王鏊
五色依然过眼迷,常时文彩映玻瓈。谁能灭没空骊牡,又是连蜷赋彩霓。 七里滩摇江月冷,四明山压海天低。自惭未得为知己,临别新诗亦漫题。
rán guò yǎn   cháng shí wén cǎi yìng shuí néng miè kōng yòu   shì lián quán cǎi    
tān yáo jiāng yuè lěng   míng shān hǎi tiān cán wèi wèi zhī lín   bié xīn shī màn