宋丈示及红梅腊梅借韵两诗辄复和呈以发一笑 其一
闻说寒梅尽,寻芳去已迟。冷香无宿蕊,秾艳有繁枝。
正复非同调,何妨续旧诗。广平偏妩媚,铁石误心期。
wén
闻
shuō
说
hán
寒
méi
梅
jǐn
尽
,
xún
寻
fāng
芳
qù
去
yǐ
已
chí
迟
lěng
。
xiāng
冷
wú
香
sù
无
ruǐ
宿
nóng
蕊
,
yàn
秾
yǒu
艳
fán
有
zhī
繁
枝
。
zhèng
正
fù
复
fēi
非
tóng
同
diào
调
,
hé
何
fáng
妨
xù
续
jiù
旧
shī
诗
guǎng
。
píng
广
piān
平
wǔ
偏
mèi
妩
tiě
媚
,
shí
铁
wù
石
xīn
误
qī
心
期
。