送造士卢纪京贡

明代 王恭
官柳拂行尘,孤城带远人。海天残雪夜,京树入怀春。 白发相知少,青山独梦频。斯文应未泯,行矣莫羞贫。
guān liǔ xíng chén   chéng dài yuǎn rén hǎi tiān cán xuě jīng   shù huái chūn 怀    
bái xiāng zhī shǎo   qīng shān mèng pín wén yīng wèi mǐn xíng   xiū pín