送造士盧紀京貢

明代 王恭
官柳拂行塵,孤城帶遠人。海天殘雪夜,京樹入懷春。 白髮相知少,青山獨夢頻。斯文應未泯,行矣莫羞貧。
guān liǔ xíng chén   chéng dài yuǎn rén hǎi tiān cán xuě jīng   shù huái chūn    
bái xiāng zhī shǎo   qīng shān mèng pín wén yīng wèi mǐn xíng   xiū pín