送于器之廉宪还滁

明代 文徵明
东风吹尽燕台雪,潞水垂杨已堪折。自笑人生得几时,三年两度都门别。 都门日日有行人,我独与君情最亲。向来宦辙苦南北,去此尚是江湖身。 君向江湖我尘土,从此云山亦修阻。岂惟去住隔云泥,本自疆封限吴楚。 忆得滁阳始相见,绀发垂云俱弱冠。四十年来转首空,升沉异势容颜变。 不独容颜改旧时,世情翻覆浮云移。江湖风月足涛浪,道路天险藏嵚巇。 君能不易平生志,岂识人间有机事。不将妩媚猎时名,更树风声招物忌。 践扬中外垂廿年,空囊羸马意萧然。昂藏不受世人识,肮脏徒为知己怜。 知己怜君君不恨,浙水东西有公论。但须俯仰面无惭,未怕伶俜身独困。 平生颇厌乞墦徒,昏夜哀怜正堪悯。若教游宦损初心,相去中间不能寸。 此志悠悠我独知,青山不负当年期。幽谷云深每独往,琅琊月出咏归迟。 醉翁亭下泉堪酿,君去归兮我惆怅。四时朝暮古人情,同负幽怀不同赏。
dōng fēng chuī jǐn yàn tái xuě   shuǐ chuí yáng kān zhé xiào rén shēng de shí sān   nián liǎng dōu mén bié    
dōu mén yǒu xíng rén   jūn qíng zuì qīn xiàng lái huàn zhé nán běi   shàng shì jiāng shēn    
jūn xiàng jiāng chén   cóng yún shān xiū wéi zhù yún běn   jiāng fēng xiàn chǔ    
chú yáng shǐ xiāng jiàn   gàn chuí yún ruò guàn shí nián lái zhuǎn shǒu kōng shēng   chén shì róng yán biàn    
róng yán gǎi jiù shí   shì qíng fān yún jiāng fēng yuè tāo làng dào   tiān xiǎn cáng qīn    
jūn néng píng shēng zhì   shí rén jiān yǒu shì jiāng mèi liè shí míng gèng   shù fēng shēng zhāo    
jiàn yáng zhōng wài chuí niàn 廿 nián   kōng náng léi xiāo rán áng cáng shòu shì rén shí āng   zāng wèi zhī lián    
zhī lián jūn jūn hèn   zhè shuǐ dōng 西 yǒu gōng lùn dàn yǎng miàn cán wèi   líng pīng shēn kùn    
píng shēng yàn fán   hūn āi lián zhèng kān mǐn ruò jiào yóu huàn sǔn chū xīn xiāng   zhōng jiān néng cùn    
zhì yōu yōu zhī   qīng shān dāng nián yōu yún shēn měi wǎng láng   yuè chū yǒng guī chí    
zuì wēng tíng xià quán kān niàng   jūn guī chóu chàng shí zhāo rén qíng tóng   yōu huái 怀 tóng shǎng